NgườiĐươngThời.com.vn
Đang tải dữ liệu...

 Trang chủ |  Nhân vật NĐT |  Thông báo |  Lịch sử chương trình |  Đằng sau ống kính |  Liên hệ 
Người Đương Thời
Giới thiệu
Thông báo
NĐT Mới nhất
Nhân vật NĐT
Đằng sau ống kính
Tư liệu chương trình
Ý kiến nhận xét
Báo chí nói về NĐT
Bình chọn NĐT
Video clips
Video - Giáo sư Võ Tòng Xuân
Số lượt truy cập
2.413.085
Chương trình Người đương thời - Phát sóng trên VTV1 vào 20g tối Chủ nhật và phát lại vào 7g45 sáng thứ Ba hàng tuần - Tài trợ bởi Trường Hải Auto
Trang chủ  >  Báo chí nói về NĐT
Ký sự một người làm bé:
Chuyện kỳ lạ của bà chủ chợ
Võ Đắc Danh
SGTT
   
10:49' AM - Thứ năm, 10/04/2008
Chị Trần Thị Hường dạy cách pha lóc thịt cho chị em tiểu thương tại chợ Linh Trung
Bài liên quan :
  • Video : Bà Trần Thị Hường, người xây chợ Linh Trung [16/04/2008]
  • Ước mơ không xa vời [14/03/2008]
  • Sang Úc, người em gái của chị đã sắp xếp cho chị một cuộc hôn nhân. Chị từ chối vì không có tình yêu. Người em quát: “Tám đứa con rồi, danh giá gì, yêu đương gì? Vấn đề là được định cư, được bảo lãnh cho mấy đứa nhỏ sang đây để thoát cảnh đói nghèo”. Chị chấp nhận, bởi đó là cách lựa chọn cuối cùng. Nhưng kết hôn rồi, chị vẫn như người vô hồn vô cảm trong quan hệ với chồng. Người chồng tốt bụng ấy cùng chị chạy lo thủ tục bảo lãnh con, nhưng gặp rắc rối vì con chị quá đông. Một hôm anh nói: “Sống ở đây mà tâm hồn em cứ để ở quê nhà thì khổ cả hai, thôi thì em về với con đi, khi nào làm được thủ tục bảo lãnh cho con thì quay lại, và lúc ấy, nếu em cảm thấy yêu anh thì mình làm đám cưới”.

    Cái giá của đêm hạnh phúc

    Chị về nước, anh Tư đưa chị đến thăm căn chòi cũ. Hoang vắng, xác xơ, cỏ che kín lối đi, dưới chân cỏ quấn đầy da rắn. Trên vách chòi còn treo chiếc áo mưa. Anh Tư đạp cỏ xếp thành tấm thảm, chị lấy chiếc áo mưa lau sạch bụi trải lên. Đêm ấy, anh Tư ngồi quạt muỗi cho chị bằng nón lá. Nhưng với chị, có lẽ đó là đêm hạnh phúc nhất đời mình.

    “Vợ anh mang một chứng bệnh trầm kha, bao năm rồi không gần gũi được, và không biết sống chết ngày nào. Nếu không lấy được em thì anh cũng phải lấy người khác. Nhưng, anh không thể sống thiếu em!” Anh Tư tâm sự với chị. Rồi anh Tư bán được một lô đất, kẻ có vốn, người có nghề nghiệp, có thị trường, hai người dựa vào nhau gây dựng lại đường dây mua bán thịt bò. Một hôm, nửa đêm khuya khoắt, anh Tư chạy đến tìm chị trong trạng thái hốt hoảng, hai bàn tay anh đầy vết máu: “Bả đâm anh, anh đỡ, mũi kéo xốc vào bàn tay”. Chị lấy nước nóng lau tay cho anh Tư, rồi dùng miệng hút từng giọt máu ứ, máu bầm. Rồi chị khóc, chị nghĩ, cái thân làm bé thì mình sẵn sàng chịu khổ, nhưng không ngờ tai hoạ lại trút vào anh. Chị nói tiếng chia tay, nhưng anh Tư bảo không sao, chị Tư nói nếu chị muốn sống yên ổn với anh Tư thì mỗi tháng phải cung cấp cho chị Tư một triệu đồng. Anh Tư thương lượng, cô Hường nghèo lắm, phải nuôi tám đứa con, lấy của nó sáu trăm ngàn thôi, chị Tư đã đồng ý.

    Chị Hường nói, đã chấp nhận làm bé thì chấp nhận mọi điều kiện của vợ lớn, chị không chỉ đồng ý một triệu đồng mà còn gánh thêm một phần trách nhiệm, tận tâm chăm sóc thuốc men khi chị Tư nằm viện. Nhưng, đến một ngày, không còn chịu nổi tủi nhục vì những trận diễn ra giữa chợ, những trận đập phá nhà cửa, chị lên tịnh xá Ngọc Hạnh xin xuống tóc. Nghe chị kể rõ ngọn ngành, nhà sư bảo: “Nếu cô đi tu mà bỏ lại phía sau tám đứa con khốn khổ thì chỉ thêm tội mà thôi. Hãy quay về chấp nhận khổ hạnh để làm tròn bổn phận của người mẹ, nếu có điều kiện thì giúp đỡ người nghèo khổ, đức Phật sẽ chứng giám cho cô”.

    Chị quỳ xuống tạ ơn và cho nhà sư cắt một mớ tóc tượng trưng rồi lau nước mắt ra về. Gần ba chục năm qua, chị đã bao lần gục ngã và gượng dậy cũng vì một động lực duy nhất là tám đứa con, cũng vì để cho con chị được sống tốt, được học hành, để trở thành người tử tế.

    Món tiền 240 triệu và một số phận

    Cuộc tình “già nhân nghĩa, non vợ chồng” giữa chị với anh Tư kể như kết thúc, công việc kinh doanh thịt bò của chị cũng được kết thúc khi khu đất của chị lọt vào dự án khu chế xuất Linh Trung. Trong lúc bế tắc chưa biết đời mình sẽ đi về đâu thì chị nhận được giấy mời lên quản lý dự án nhận tiền đền bù 240 triệu đồng. Khu đất vườn cao su hoang phế, hồi ấy chị mua chỉ có sáu chỉ vàng, thật ra là mua để làm nơi lưu giữ đàn bò, diện tích bao nhiêu chị cũng không hề biết. Cầm số tiền khá lớn trên tay, chị đi mua đất. Nghĩ mình con đông, bây giờ mua đất để xây nhà trọ, sau này con cái lớn khôn, ít ra mỗi đứa cũng có một cái nền nhà. Nhưng nhà trọ xây chưa xong thì có người đến hỏi mua lại đất với giá cao hơn, thậm chí cao gấp mấy chục lần, chị lại bán đất, rồi đi mua lại đất.

    “Có lẽ ông trời không cho tôi kinh doanh đất mà bắt tôi làm chủ chợ” – chị nói – Hôm ấy, tình cờ đi ngang nhà máy giày Việt Lập ở Bình Dương, thấy có một lô đất trống, chị nghĩ, ở đây có hàng ngàn công nhân mà không có chợ. Chị hỏi mua lô đất với ý nghĩ, sẽ xây tại đây một dãy hàng quán cho các con ra đây buôn bán. Nhưng rồi từ ý tưởng xây một dãy hàng quán chuyển sang xây chợ Việt Lập. Chợ Việt Lập ra đời, thu hút hàng trăm tiểu thương, lại vướng phải cơ chế, chính sách, mâu thuẫn xảy ra, buộc phải giải tán. Nhưng, cái ý tưởng xây dựng chợ từ đó đã trở thành tâm huyết của chị Hường.

    Thất bại ở chợ Việt Lập, chị về Thủ Đức mua đất xây dựng chợ Linh Trung. Biến những chị em lớp nghèo thành thị trở thành tiểu thương chuyên nghiệp không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng chị Hường đã làm nên điều ấy. Trước hết là miễn thu tiền mặt bằng sáu tháng, ai thiếu vốn thì cho mượn vốn, ai không biết buôn bán thì chị dạy cho buôn bán. Ai nghèo khổ đến tận cùng hoặc khuyết tật thì miễn luôn tiền mặt bằng, cấp luôn tiền vốn, thậm chí cấp cả tiền ăn trong những tháng đầu. Hàng thực phẩm, ai bán ế chị ra mua lại. Rau cải, chị mang cho các chùa, thịt cá, chị mang cho các viện mồ côi, nhà dưỡng lão, bệnh viện tâm thần.

    Cuộc đời và lòng người

    Trong chương trình Người đương thời, chị Hường đã dựng trên sân khấu một phiên chợ trong đó, chị đóng vai một người bán hàng khó tính, đanh đá, trả treo. Kết thúc lớp kịch, chị nói: “Bà con thấy chưa, nếu làm tiểu thương mà ăn nói như tôi thì chỉ còn có nước mang đồ về cho chồng con ăn chớ bán cho ai”. Đó là câu chuyện của một lớp kịch trong hàng trăm tình huống mà chị Hường đã mang ra giảng dạy cho tiểu thương.

    Và, ngay trong chợ Linh Trung, không thể kể hết những câu chuyện về chị. Tôi đã gặp chị Thuỷ, chủ hàng thịt ở đây với một câu chuyện đầy kịch tính: Trưa hôm ấy, một cô công nhân đến quầy chị Thuỷ mua mười ngàn đồng thịt, chị Thuỷ chặt không đúng chỗ mà cô công nhân đã lựa nên cô bỏ đi, Thuỷ nắm áo lại và tát một bạt tai. Cô gái khóc sướt mướt. Bất ngờ chị Hường bước tới. Khi biết chuyện, chị tát chị Thuỷ một bạt tai kèm theo mấy lời răn dạy. Chị Thuỷ ngồi khóc. Đến chiều, chị Hường nằm nhà ngẫm nghĩ, quầy thịt xảy ra sự cố như vậy, chắc con nhỏ ngày nay bán ế. Chị ra chợ, đúng là quầy thịt chị Thuỷ còn hơn chục ký, chị Hường mua hết mang về làm một nồi kho tàu, hôm sau chị mang lên làm quà cho làng cô nhi Long Thành. Từ ấy đến nay, chị Thuỷ không bao giờ thiếu nụ cười với khách.

    Hỏi chuyện anh Tư, chị nói, sau những chuyện không vui ấy xảy ra khoảng một năm thì chị Tư qua đời, chị không dám dự đám tang nhưng cho người mang đến con heo quay và một mâm hàng mã, chị cầu mong, nơi suối vàng chị Tư sẽ cảm thông cho thân phận người phụ nữ với nhau mà đừng trách chị. Sau ngày xả tang chị Tư, anh Tư đã tìm đến chị nối lại tình xưa nghĩa cũ. Nhưng, sự đầm ấm, mặn nồng không còn được như xưa. Cũng như nhiều nơi khác, sau những cơn sốt đất, người nông dân ngoại thành bỗng chốc đổi đời, sự giàu sang đã làm cho lòng người thay đổi. Anh Tư có những cuộc ra đi biền biệt, tìm nguồn vui bên những cô gái trẻ, thỉnh thoảng quay về, rồi lại ra đi.

    Phần chị cứ an phận làm ăn, tích cóp được ít tiền thì đi làm từ thiện, chị xem đó là nguồn vui, là sự thanh thản của tâm hồn. Hỏi chị còn dự định gì không, chị cho biết hiện nay đang có mấy dự án xây dựng chợ ở Bình Dương, lấy kinh nghiệm của chợ Linh Trung lên đó để giúp cho chị em phụ nữ nghèo trở thành tiểu thương. Đó là mục tiêu lâu dài của chị.

    Tôi nhìn lên bức tường, thấy mấy dòng thư pháp: “Cánh cò cõng nắng cõng mưa. Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương”. Chị nói, đó là quà sinh nhật của con gái út vừa tặng chị. Rồi chị khoe, tất cả những đứa con của chị đều thành đạt, khá giả, nhưng điều đáng mừng là chúng nó sống tử tế, biết thương người.

    Nguồn:  SGTT
    Số lượt đọc:  541  -  Cập nhật lần cuối:  11/04/2008 12:12:27 PM
    Bài mới:
  • "Thảo Griffiths - Người cầu toàn, sống toàn cầu"  (13/08)
  • Ông Hoàng Kiều : 'Hoa hậu Thế giới 2010 sẽ tổ chức tại Việt Nam'  (04/07)
  • Muốn làm nghiêm, hãy sẵn sàng trả giá!  (26/05)
  • Bài đã đăng:
  • Người đưa trinh nữ hoàng cung "lên ngai"  (09/03/2008)
  • Cây đũa thần của cô bé bán hoa  (18/02/2008)
  • Người giải cứu em Bình tâm sự về 'nỗi đau tinh thần'  (09/01/2008)
  • Những sáng chế có giá dưới 100.000 đồng  (13/12/2007)
  • Có ai như ông Hoàng Kiều...  (02/12/2007)
  • Tìm kiếm
    Chủ điểm
    Người Việt Trẻ
    Chiến thắng số phận
    Giáo dục Việt Nam qua "Sự kiện thày Đỗ Việt Khoa"
    Mãi mãi tuổi 20
    Người Đương thời và "Hội nhập WTO"
    Đọc nhiều nhất
    Cha đẻ ATM là ai?
    Ẩn số đến từ Harvard
    Nguyễn Vĩnh Tiến - Kiến trúc sư, nhạc sĩ, nhà thơ
    Thành công của thầy Đỗ Việt Khoa và vụ "chìm xuồng" của "thanh tra David"
    TeamWork - Làm việc nhóm
    Những bí quyết thành công
    “Sự kiện thầy giáo Đỗ Việt Khoa”- 360 độ
     Trang chủ |  Thông báo |  Nhân vật NĐT |  Đằng sau ống kính |  Ý kiến nhận xét