 | | Tuổi thơ và khoai mì | |
Thư của Xuân: Mơ ước và hiện thực
From: mini_mirada@yahoo.com Date: Tue, 27 Feb 2007 05:27:57 To: Cuongdo@ttiglobal.net
Chào bác Cường ạ!
Cháu tên là Xuân, năm nay cháu học lớp 12 và chuẩn bị thi đại học.
Chương trình Người đương thời vừa rồi cả nhà cháu đều xem, và gia đình cháu thực sự rất khâm phục những lời bác nói, đặc biệt là ba cháu. Cháu rất khâm phục và ngưỡng mộ bác. Những lời nói của bác thực sự làm cháu rất ngạc nhiên và nhớ mãi lời của bác.
Gia đình cháu không khá giả mà chỉ vừa đủ ăn, bố mẹ cháu cũng khá lớn tuổi bác ạ. Gia đình cháu có 5 anh chị em và cháu là chị cả. Chị em cháu phải đi học không có nhiều thời gian để phụ giúp bố mẹ và cháu cảm thấy mình còn sướng hơn so với rất nhiều người, chưa từng phải thấm thía nỗi khổ khi đói không có miếng ăn. Mỗi lần đi trên đường cháu thấy những người nghèo khó, những đứa bé ăn xin lem luốc không được đến trường, cháu cảm thấy rất tội nghiệp và những lúc đó cháu chỉ muốn khóc vì thương.
Cháu luôn nghĩ rằng mình phải cố gắng học hành, phải cố gắng để có một tương lai tốt đẹp và khi đó mình sẽ giúp cho họ. Nói thật là để làm được như vậy rất khó. Cháu cảm thấy mình rất vô dụng, bác biết không. Có thể cháu là một người nói thì hay nhưng làm thì không được bao nhiêu, mỗi lần như vậy cháu thấy mình tại sao không cố gắng.
Bác ạ, cháu học không giỏi, không nhanh mà lại rất chậm, cháu muốn cố gắng và từ suy nghĩ rằng mình phải cố lên, mình phải thay đổi con người mình, không nên cứ sống theo kiểu dễ dãi... Cháu nghĩ và tự hứa với mình nhưng bác biết không cháu lại không làm được. Khi đụng đến một việc nào đó cháu không thích hay khi gặp bài toán khó, những bài học dài là cháu lại thấy ngao ngán. Cháu rất quyết tâm thay đổi nhưng cháu vẫn như cũ. đến nay không thay đổi gì cả bác ạ. Ngay cả việc thi đại học cháu cũng nghĩ là từ từ vẫn còn thời gian, cháu cũng biết là không nên để nước đến chân mới nhảy nhưng bản thân cháu lại lười.
Cháu không thể nào ngồi hàng tiếng đồng hồ để làm bài tập Toán – Lý – Hóa vì cháu biết mình học không tốt những môn này nên phải làm bài tập thật nhiều và cố gắng siêng năng. Cứ mỗi lần làm tập đầu óc của cháu rất lười hoạt động, không chịu suy nghĩ. Thật là tệ phải không bác? Cháu không biết tại sao đầu óc của cháu lại không chịu suy nghĩ, nó cứ ì ạch như một cái máy bị hư. Mặc dù cháu rất muốn cố gắng, cháu còn muốn sau này còn đi ra thế giới để mở rộng tầm mắt.
Từ đầu năm cháu đã đặt ra mục tiêu là phải cố gắng trong năm nay để có thể đạt được những ước mơ của mình nhưng bây giờ cháu vẫn chưa thay đổi được bao nhiêu. Cháu buồn lắm!
Cháu biết mình phải đặt ra mục tiêu để mà cố gắng, dù như vậy nhưng cháu vẫn chưa làm được. Mẹ cháu bảo phải nên sống thực tế không nên mơ mộng xa xôi, cháu thực sự rất buồn. Cháu rất muốn được bác chỉ dẫn cho cháu. Thưa bác! Phải làm thế nào để mình có thể thực hiện ước mơ của mình. Trong chương trình Người đương thời bác có nói nhưng cháu muốn dành cho cháu một lời khuyên, một lời khuyện cháu thực sự cần.
Cháu cảm ơn bác đã đọc mail của cháu, cháu chào bác ạ!
Hồi âm của bác Cường
From:cuongdo@ttiglobal.net To: mini_mirada@yahoo.com
Chào Xuân!
Bác đọc email của cháu đến 2 lần rồi bác chợt thấy tuổi thơ của bác trong những dòng ấy.
Lúc còn bé, bụng đói chân run nên bác chán công việc trồng khoai mì. Vì nhìn những khúc cây cắm xuống đất bác chán nản lắm vì không biết đến bao giờ mới có được một đợt lá mì chứ đừng nói chỉ cho đến khi nó cho khoai. Mẹ bác bảo : Nếu con chán thì xách rổ đi hái rau đi.
Bác nói: Làm gì có rau mà hái hả mẹ?
Mẹ bác ôn tồn nói: Đừng nói vậy con ạ! nếu không trồng thì làm gì có rau mà hái? Con hãy cắm khúc cây mì xuống, vun đất đầy lên và đứng lên nhắm mắt lại, con sẽ thấy nó lên cao, cho con lá để làm rau luộc và khoai để ăn.... Nếu có đủ kiên nhẫn thì con hãy tưới cho cây mỗi ngày 1 lần, còn nếu không có đủ kiên nhẫn thì con hãy tưới cho nó 2 lần nước mỗi ngày, con sẽ có...
Những cây khoai mì ấy đã nuôi bác lớn lên trong một tinh thần “tự tin” và “tự chủ”. Trong đầu cháu có một ngọn đèn “kiên nhẫn” hãy tìm cái công tắc bật nó lên mỗi khi cháu chán nản.
Cháu đang ở đâu? Nếu được bác sẽ gặp cháu!
|